Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi
giáo sắp
qua đời,
có người
hỏi
ông: “Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?”
Hasan đáp: “Những người thầy của ta
nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng
năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể
về ba người thầy sau của ta.
Người đầu tiên là một tên trộm. Có
một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã
rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người,
ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc
ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có
thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.”
Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta
đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở
nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!” Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được
gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể
lắm chứ”. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn
hạnh phúc.




