Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

Tiến Sĩ Trần Hoàng Ngân Và Cuốc Xích Lô Ý Nghĩa Trị Giá 400 Triệu

Thầy Trần Hoàng Ngân – người đạp xích lô trở thành Phó Giáo sư – Tiến sĩ:
“Hết lòng vì mọi người, đời sẽ cho ta tất cả!”
Cậu bé Trần Hoàng Ngân sinh ra và lớn lên tại quận 8. Mồ côi mẹ từ nhỏ và sống tự lập từ năm học lớp tám. Để nuôi ba em nhỏ ăn học và trang trải cuộc sống hàng ngày, Ngân đã làm mọi việc để kiếm tiền. Từ việc bán báo, bán bánh mì lúc nhỏ, lớn lên Ngân bước chân vào giảng đường đại học bằng những vòng quay của chiếc xích lô.
Ước mơ học để phụ ba nuôi các em đã không phụ lòng chàng trai trẻ Trần Hoàng Ngân. Tốt nghiệp Đại học Kinh tế và trở thành giảng viên năm 1985. Lấy bằng tiến sĩ năm 31 tuổi. Năm 2002, anh là người trẻ nhất trong nước được phong học hàm Phó giáo sư. Ngoài ra, anh cũng là người khởi xướng hai sân chơi lớn cho sinh viên, đó là cuộc thi Dynamic và Thị trường chứng khoán ảo.


PGS.TS Trần Hoàng Ngân

Tuổi thơ vất vả 
Khi Ngân mới chín tuổi (1973) mẹ mất, nhà lại đông anh em. Bản thân Ngân đã sớm có ý thức phải làm cái gì đó để vừa kiếm sống vừa giúp cha lo cho gia đình, nhất là chăm sóc cho ba người em.
Ngay từ lớp ba, Ngân đã ôm thùng kem, bánh mì, xấp báo đi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán. Đi bán cà rem, bánh mì hay bán báo đối với Ngân là một công việc hiển nhiên cần phải làm. Bởi trong cậu chỉ có một suy nghĩ miễn làm sao có tiền để mua hủ tiếu, bánh mì cho em ăn, rồi có tiền để xoay xở cho bao chi phí hàng ngày.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

8 CÂU NÓI TUYỆT VỜI NHẤT MỌI THỜI ĐẠI

1.Shakespeare
“Đừng chơi đùa với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể chiến thắng cuộc chơi nhưng rủi ro là bạn sẽ mất người đó vĩnh viễn”
2.Napoleon
“Thế giới đã phải chịu tổn thất rất lớn. Không phải vì sự tàn ác của những người xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”.
3.Einstein
"Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc."
4.Abraham Lincoln
"Nếu tình bạn là điểm yếu lớn nhất của bạn, thì bạn chính là người mạnh mẽ nhất trên thế giới."
5.Shakespeare
"Một người tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn. Điều đó có nghĩa là họ có khả năng đối phó với nỗi buồn đó.”
6..William Arthur
"Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó".
7.Hitler
"Khi bạn ở ngoài sáng, tất cả mọi thứ đều theo bạn, nhưng khi bạn bước vào bóng tối, ngay cả cái bóng của bạn cũng không đi theo bạn nữa."
8.Shakespeare.
“Đồng tiền luôn phát ra âm thanh. Nhưng tờ tiền thì luôn im lặng. Vì vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, thì hãy luôn luôn giữ yên lặng.”

Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

Chương trình tự học thay thế bằng thạc sĩ.

Trong bài viết về du học và du lịch, mình có đề cập đến việc chi phí học đại học và sau đại học tăng cao khiến nhiều thanh niên Âu Mỹ lựa chọn những cách khác để bổ sung kiến thức.

Bài viết sau giới thiệu một chương trình tự học giúp chúng ta có được những trải nghiệm và kiến thức thay thế cho một khóa đào tạo thạc sĩ mà không cần quay lại trường học. Đây là một phần trong quyển The Art of Non Conformity của Christ Guillebeau, một người lữ hành, một người viết sách, một nhà kinh doanh, một blogger người Mỹ. Anh đã đặt chân lên tất cả các quốc gia trên thế giới (193 quốc gia theo tiêu chuẩn của Liên Hiệp Quốc), và là tác giả cuốn sách Khởi nghiệp với 100$ mới xuất bản ở Việt Nam gần đây.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 3 năm 2014

Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bài viết được dịch từ Sulekha.com
Thực hiện giấc mơ của hầu hết các bậc phụ huynh tại Ấn Độ, tôi đã tốt nghiệp đại học với mảnh bằng kỹ sư máy tính và xin được vào làm việc tại một công ty phần mềm có trụ sở tại Mỹ, mảnh đất của những con người dũng cảm và có rất nhiều cơ hội. Khi tôi đặt chân lên đất Mỹ, đó cũng là lúc giấc mơ trở thành sự thật.
Cuối cùng thì tôi cũng đã đến được nơi mà mình muốn. Tôi quyết định là mình sẽ làm việc ở Mỹ trong vòng khoảng 5 năm, và trong thời gian đó tôi sẽ kiếm đủ tiền để quay trở về sống tại quê nhà Ấn Độ.
Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?”Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bố tôi là một công chức nhà nước và sau khi ông nghỉ hưu, tài sản duy nhất ông có thể kiếm được là một căn hộ khá tốt với chỉ một phòng ngủ.
Tôi muốn làm một điều gì đó nhiều hơn ông. Sau một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy rất nhớ nhà và cảm thấy cô đơn. Tôi thường gọi điện về nhà để trò chuyện với bố mẹ tôi mỗi tuần bằng cách sử dụng các thẻ điện thoại gọi quốc tế giá rẻ. Hai năm trôi qua, cũng là 2 năm tôi luôn phải gặm bánh Burger tại các cửa hàng McDonald’s hoặc bánh pizza và nghe nhạc disco, và trong 2 năm đó tôi thường xuyên theo dõi tỷ giá tiền tệ và thường cảm thấy hạnh phúc khi thấy trị giá đồng Rupee (đồng tiền của Ấn Độ) giảm xuống so với đồng đô-la. (Vì điều này khiến những đồng đô-la mà tôi tích cóp sẽ có giá trị hơn khi tôi quay về Ấn Độ.)

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2013

Tại sao phải lo lắng...?

Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm của người khác. 


Thứ Bảy, ngày 10 tháng 8 năm 2013

Ngày xưa có 1 con bò

***
Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc, ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi ngưòi hiểu vì sao nhiều người chỉ sống cuộc đời bình bình và tầm thường.
Xét cho cùng, ông giáo nghĩ, có quá nhiều người, cả nam lẫn nữ dường như không thể vượt qua các trở ngại ngăn cản họ thành công và đành bằng lòng sống một cuộc đời thiếu hụt và khốn khó. Ông giáo biết rằng để một người trẻ tuổi lãnh hội được bài học rất quan trọng này, người đó nên tận mắt chứng kiến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cho phép sự tầm thường chi phối cuộc đời mình.

Để dạy được những bài học quan trọng này, ông giáo quyết định cùng vói người học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Cảnh khổ đau và hoang tàn bày ra khắp nơi, và cư dân ở đó có vẻ như đã phó thác cuộc đời mình cho số mệnh.
Ngay khi đến nơi, ông giáo yêu cầu ngưòi học trò tìm giúp mình một gia đình nghèo nhất trong khu vực. Đó sẽ là nơi họ tạm trú qua đêm.
Đi bộ một lúc thì họ ra đến rìa thị trấn. Và ở đó, giữa mênh mông, hai người dừng chân trước một căn lều nhỏ tồi tàn rệu rã nhất mà họ từng nhìn thấy.
Cái cấu trúc sắp sụp đổ này nằm ở ngoài rìa xa nhất của một nhóm nhỏ vài căn nhà vùng thôn quê. Hiển nhiên là căn lều này thuộc về một gia đình nghèo khó nhất làng. Những bức vách đứng đó như chỉ nhờ vào phép lạ, đe dọa sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Nước thấm qua cái mái nhà tạm bợ vốn trông chẳng có sức đâu mà che chắn được thứ gì, và đủ mọi thứ rác rưởi được gom góp lại chất dựa vào các bức vách của ngôi nhà càng làm tăng thêm vẻ rệu rã.
Chủ nhà, được một chú nhóc con báo động về sự có mặt của hai vị khách lạ, đã bước ra và chào đón họ một cách nhiệt tình.
"Xin chào ông bạn quý," ông giáo đáp lễ. "Không biết ông có vui lòng cho hai kẻ bộ hành mệt lả này tá túc một đêm ở đây không?"
"Ở đây chật chội lắm, nhưng nếu các vị không ngại gì thì chúng tôi xin mời."

Thứ Ba, ngày 14 tháng 5 năm 2013

(Life) Vạn vật đều là thầy



Khi Hasan, mt nhà hin triết Hi giáo sp qua đi, có người hi ông: “Thưa Hasan, ai là thy ca ngài?”

Hasan đáp: “Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.”

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!” Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ”. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.