Thứ Hai, ngày 05 tháng 5 năm 2014

Từ anh thợ hồ đến thu nhập 1.500 USD/tháng

Người ta mất 12 năm đèn sách cho mảnh bằng tú tài. Anh mất 25 năm. Những học kỳ đứt đoạn vì khó khăn cuộc sống, cả vì tai nạn suýt tước đi mạng sống... đều không thể đốn ngã anh.


Nỗ lực bền bỉ, anh thợ hồ Phạm Văn Thanh nay là quản lý dự án mạng của Evolable Asia với thu nhập mơ ước - Ảnh do nhân vật cung cấp

Từ một người phụ hồ nghị lực đã đưa anh chạm đến công việc quản lý dự án với thu nhập 1.500 USD/tháng.
Hiện nay ở tuổi 35, Phạm Văn Thanh (quản lý dự án của Công ty Nhật Evolable Asia) nhìn lại con đường đời trúc trắc và nghiệm ra: thành quả cuối cùng sẽ đến với người nỗ lực không ngừng.
Học hành đứt đoạn
Nỗ lực sẽ thành công
Thanh không tin vào vận may. Anh nói: “Thành công, dĩ nhiên, không thể thiếu sự hỗ trợ của vận may. Nhưng vận may chỉ đến như sự tưởng thưởng những nỗ lực bền bỉ. Và chỉ có nỗ lực hết sức hết mình ta mới nắm được vận may khi nó đến”. Anh tự hào căn nhà ba phòng ngủ, có sân trước, sân sau tại Bình Dương vừa tậu cũng là kết quả tích cóp tiền mồ hôi công sức, từ chính thu nhập tích lũy của anh.
Thanh chia sẻ phương châm sống: “Suy nghĩ tích cực, nỗ lực hết mình, nếu muốn tin vào một điều gì đó thì tin rằng nghị lực sẽ dẫn đến những điều thần kỳ”.
Gia cảnh bần hàn, ba mẹ anh bấm bụng lần lượt cho đi từng đứa con. Bảy cho hết bốn. Thanh còn ẵm ngửa đã là con nuôi. Mặc cảm theo chân thằng nhỏ ốm choắt đến trường.
Sổ liên lạc tháng đầu tiên của lớp 4 vừa trả về, nhà gặp khó khăn, Thanh nghỉ. Sang năm cậu bé đòi mẹ nuôi dẫn đi học... lớp 5. Lý do: “Con muốn đi học nhưng không muốn học sau ai!”.
Năn nỉ cô giáo không được, thằng nhỏ lì lợm ham học hôm sau vẫn xách cặp xếp hàng vào lớp. Ban giám hiệu ra điều kiện: cho học nhưng sau hai tuần nhắm không theo kịp thì cho nghỉ. Thanh gật cái rụp.
Hai tuần đó, Thanh cứ lẹt đẹt với điểm 3. Học yếu nhưng Thanh thà bị điểm thấp chứ không quay bài. Thanh chật vật từng chút một và rồi mùa hè năm ấy Thanh đứng vào top 5 của lớp.
Thanh lúc ấy không biết đường học đứt nối là định mệnh viết sẵn cho mình.
Cô giáo lớp 6 ba lần về nhà vận động cho Thanh đi học là ba lần gạt nước mắt ra về. Thanh nghỉ, ở nhà phụ trông em và công việc đồng áng. 15 tuổi, nặng chưa đầy 30 ký, Thanh đi làm hồ, bắt đầu biết đến cái nặng rát da thịt của những bao ximăng. 20 tuổi, anh thợ xây theo cuộc mưu sinh vào Sài Gòn.
Người ta nói cứ suy nghĩ, ao ước mãi việc gì thì có ngày ước mơ thành hiện thực. Với Thanh, mẩu tin tuyển sinh lớp 6 bổ túc văn hóa của Trung tâm Giáo dục thường xuyên Gò Vấp (TP.HCM) là minh chứng.
23-8-1999, cái ngày anh nhớ như in. Ngày sung sướng, ngày hồi sinh, ngày đi học lại đầu tiên sau tám năm dang dở. Bước vào lớp, thấy có người đã quá ngũ tuần vẫn đi học, anh tin mình còn nhiều hi vọng. Đó là thời gian vất vả, chật vật nhưng hạnh phúc vô cùng với Thanh.
Một năm - ngày làm hồ, tối đi học hiện về trong anh bằng mùi đất cát ẩm mồ hôi thấm đẫm bộ đồ bảo hộ lao động mặc vào lớp sau một ngày quần quật trên công trường và đạp xe hàng chục cây số. Hết học kỳ I lớp 7, anh thi vượt cấp vào học kỳ II lớp 8, cùng thời gian lấy chứng chỉ A tiếng Anh. Anh nỗ lực thật nhiều để bù lại tám năm gián đoạn.
Nhưng cuộc sống không ngừng thử thách: một tai nạn lao động khiến bốn công nhân - trong đó có anh - rơi khỏi giàn giáo. Một người chết. Anh được đưa vào viện trong tình trạng giập lá lách, giập ruột, vỡ xương chậu...
Tai nạn không tước đoạt mạng sống nhưng đã tước đoạt chân trời tưởng đang rộng mở của Thanh. Cho đến lúc anh ném cây nạng, bắt đầu kiếm lại từng đồng bằng việc bỏ lẻ nước khoáng thì đã mất tám tháng.
Anh quyết không bỏ đường học. Năm 2003, anh học lại lớp 8 rồi thi vượt cấp lên lớp 9. Lấy chứng chỉ B, rồi C tiếng Anh. Cuộc sống khắc nghiệt vẫn quyết không buông tha anh, một lần nữa kéo giật anh khỏi ghế nhà trường, ném vào vòng xoáy miếng cơm manh áo. Tấm bằng tú tài mãi đến bảy năm sau - 2010 - anh mới được nâng niu.
Với người khác, đó là mảnh giấy chứng nhận chặng đường 12 năm đèn sách. Với Phạm Văn Thanh, nó ghi lại ký ức về 25 năm khắc nghiệt.
Nỗ lực được tưởng thưởng
Trong nỗ lực vừa học vừa làm, Thanh bước đầu tiếp xúc với máy tính. Anh tự mày mò học trên mạng rồi mở dịch vụ sửa chữa máy tính. Ham học và khao khát, Thanh đầu tư số tiền kiếm được vào các khóa trung cấp kế toán, khóa khởi nghiệp, đào tạo giám đốc điều hành cho doanh nghiệp vừa và nhỏ... Năm 2008, chưa tốt nghiệp 12, Thanh mạnh dạn nộp đơn vào một công ty tin học.
Như bù lại đường học vấn gập ghềnh, con đường sự nghiệp của Thanh thuận lợi. Anh nhanh chóng ngồi vào vị trí trưởng phòng kỹ thuật, cùng lúc với việc duy trì theo học khóa đào tạo lập trình viên công nghệ thông tin của NIIT Ấn Độ (ĐH Hoa Sen). Bằng cấp ngày một hoàn thiện, kinh nghiệm làm việc dày dặn, tiếng Anh vững và ý chí kiên định, Thanh đạt vị trí giám đốc dự án của một công ty lớn trong nước rồi được các công ty nước ngoài chào đón.
Anh thợ hồ lấm bẩn bước vào lớp học bổ túc văn hóa ngày nào nay đã nắm vai trò quản lý dự án của công ty 100% vốn đầu tư Nhật Bản - Evolable Asia. Mức thu nhập 1.500 USD/tháng không hẳn là con số quá ấn tượng ở tuổi 35, nhưng với Thanh cùng những trắc trở, cơ cực anh trải qua, đó là kỳ tích.
HẢI THI

TỰ SỰ CỦA MỘT THẰNG NGU (TRONG MỘT NGÀY TỰ NHIÊN LẠNH TEO CU)

Quãng đường từ nhà mình qua nhà bạn khá xa, thông thường chạy xe honda hết 40 phút (nếu chạy nhanh). Sáng nay lại có việc qua nhà bạn, một phần vì đầu đang váng vất ngai ngái ốm, một phần vì trời trở gió lạnh bất chợt mà mình mặc không đủ ấm nên vừa chạy vừa run. Thế nên bất đắc dĩ phải "bò ra đường" và tặc lưỡi, thôi kệ đến trễ một chút cũng không sao.
Thế mà tới nơi, dòm vô điện thoại thấy chỉ chậm hơn bình thường chưa đầy 10 phút. Tức là thời gian đi chỉ gần 50 phút (so với 40 phút chạy nhanh). Trong khi lúc chạy xe ở trên đường, có cảm giác mình đã trễ gần 1 tiếng. Vậy là cảm giác chạy nhanh hay chạy chậm mà mình có thực ra không chính xác.


Suy tính một cách logic thì thấy cũng hợp lý thôi.
Giả sử bình thường trên đường phố mình chạy nhanh, đạt tốc độ 50 km/h, thì quãng đường 20 cây số mình đi hết 24 phút (không tính thời gian chờ đèn đỏ hay các điều kiện khách quan tác động). Nếu bây giờ chạy chậm xuống 40 km/h thì vẫn quãng đường đó, đi hết tròn 30 phút. Nếu đi xe tới mức bò hẳn ra đường là 30 km/h thì đi hết 40 phút.
Với quãng đường 20km, chênh lệch giữa kiểu chạy bò-ra-đường với chạy-nhanh chỉ tầm 15 phút. Nhưng trong thực tế, quãng đường mỗi lần mình di chuyển thường có cự ly dưới 10km.
Quãng đường = 10km, vận tốc = 50km/h, Thời gian = 12 phút
Quãng đường = 10km, vận tốc = 40km/h, Thời gian = 15 phút
Quãng đường = 10km, vận tốc = 30km/h, Thời gian = 20 phút
Vậy là chênh lệch giữa chạy rất nhanh, chạy bình thường và chạy chậm bò ra đường chỉ chênh lệch từ 3 - 8 phút mà thôi. Khoảng thời gian ngắn ngủi tương đương với việc mở mạng đọc vài cái status và vòng vòng like dạo.
Nhưng cũng có khi, nó có giá trị bằng một vài đường rạch ở cổ tay, bắp chân, đầu gối hoặc đôi khi là những vết trầy xước trên mặt bạn. Với một số người, 3 - 8 phút ấy tương đương một cánh tay, một bàn chân, hoặc là cả quãng đời còn lại ngồi trên xe lăn hoặc khóc cười vô cớ (nếu bỏ qua vô vàn những tiếng rên la, gào thét, vật vã, những giọt nước mắt nuốt ngược vào trong của người thân và những tiếng thở dài trong lặng lẽ trong đêm, suốt nhiều năm sau đó).
Với nhiều ông bố bà mẹ, 3 - 8 phút ấy tương đương với sinh mạng của những thiên thần bé nhỏ mà họ nghĩ rằng sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống của mình để chăm sóc và nuôi dưỡng.

NHỮNG CÂU NÓI HAY ĐỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN

1.Đừng quá khắt khe với chính mình. Sẽ có rất nhiều người sẵn sàng làm điều đó cho bạn. Hãy yêu lấy bản thân mình và tự hào về mọi thứ bạn làm. Thậm chí những sai lầm cũng có nghĩa là bạn đang cố gắng.

2.Càng nói ít, càng nghe được nhiều. – Alexander Solshenitsen

3.Không có hành động tử tế nào, dù nhỏ, lại bị xem là lãng phí. – Aesop

4.Không ai cần đến một nụ cười nhiều như người không thể cho đi nụ cười. – Khuyết danh

5.Thành công lớn nhất là đứng dậy sau mỗi lần bị vấp ngã
Những câu nói hay nhất để động viên bản thân

6.Rất nhiều người không dám nói lên những gì họ muốn. Đó là lý do tại sao họ không có được những gì họ muốn.- Madonna

Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

Tiến Sĩ Trần Hoàng Ngân Và Cuốc Xích Lô Ý Nghĩa Trị Giá 400 Triệu

Thầy Trần Hoàng Ngân – người đạp xích lô trở thành Phó Giáo sư – Tiến sĩ:
“Hết lòng vì mọi người, đời sẽ cho ta tất cả!”
Cậu bé Trần Hoàng Ngân sinh ra và lớn lên tại quận 8. Mồ côi mẹ từ nhỏ và sống tự lập từ năm học lớp tám. Để nuôi ba em nhỏ ăn học và trang trải cuộc sống hàng ngày, Ngân đã làm mọi việc để kiếm tiền. Từ việc bán báo, bán bánh mì lúc nhỏ, lớn lên Ngân bước chân vào giảng đường đại học bằng những vòng quay của chiếc xích lô.
Ước mơ học để phụ ba nuôi các em đã không phụ lòng chàng trai trẻ Trần Hoàng Ngân. Tốt nghiệp Đại học Kinh tế và trở thành giảng viên năm 1985. Lấy bằng tiến sĩ năm 31 tuổi. Năm 2002, anh là người trẻ nhất trong nước được phong học hàm Phó giáo sư. Ngoài ra, anh cũng là người khởi xướng hai sân chơi lớn cho sinh viên, đó là cuộc thi Dynamic và Thị trường chứng khoán ảo.


PGS.TS Trần Hoàng Ngân

Tuổi thơ vất vả 
Khi Ngân mới chín tuổi (1973) mẹ mất, nhà lại đông anh em. Bản thân Ngân đã sớm có ý thức phải làm cái gì đó để vừa kiếm sống vừa giúp cha lo cho gia đình, nhất là chăm sóc cho ba người em.
Ngay từ lớp ba, Ngân đã ôm thùng kem, bánh mì, xấp báo đi khắp các hang cùng ngõ hẻm để bán. Đi bán cà rem, bánh mì hay bán báo đối với Ngân là một công việc hiển nhiên cần phải làm. Bởi trong cậu chỉ có một suy nghĩ miễn làm sao có tiền để mua hủ tiếu, bánh mì cho em ăn, rồi có tiền để xoay xở cho bao chi phí hàng ngày.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

8 CÂU NÓI TUYỆT VỜI NHẤT MỌI THỜI ĐẠI

1.Shakespeare
“Đừng chơi đùa với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể chiến thắng cuộc chơi nhưng rủi ro là bạn sẽ mất người đó vĩnh viễn”
2.Napoleon
“Thế giới đã phải chịu tổn thất rất lớn. Không phải vì sự tàn ác của những người xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”.
3.Einstein
"Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc."
4.Abraham Lincoln
"Nếu tình bạn là điểm yếu lớn nhất của bạn, thì bạn chính là người mạnh mẽ nhất trên thế giới."
5.Shakespeare
"Một người tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn. Điều đó có nghĩa là họ có khả năng đối phó với nỗi buồn đó.”
6..William Arthur
"Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó".
7.Hitler
"Khi bạn ở ngoài sáng, tất cả mọi thứ đều theo bạn, nhưng khi bạn bước vào bóng tối, ngay cả cái bóng của bạn cũng không đi theo bạn nữa."
8.Shakespeare.
“Đồng tiền luôn phát ra âm thanh. Nhưng tờ tiền thì luôn im lặng. Vì vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, thì hãy luôn luôn giữ yên lặng.”

Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

Chương trình tự học thay thế bằng thạc sĩ.

Trong bài viết về du học và du lịch, mình có đề cập đến việc chi phí học đại học và sau đại học tăng cao khiến nhiều thanh niên Âu Mỹ lựa chọn những cách khác để bổ sung kiến thức.

Bài viết sau giới thiệu một chương trình tự học giúp chúng ta có được những trải nghiệm và kiến thức thay thế cho một khóa đào tạo thạc sĩ mà không cần quay lại trường học. Đây là một phần trong quyển The Art of Non Conformity của Christ Guillebeau, một người lữ hành, một người viết sách, một nhà kinh doanh, một blogger người Mỹ. Anh đã đặt chân lên tất cả các quốc gia trên thế giới (193 quốc gia theo tiêu chuẩn của Liên Hiệp Quốc), và là tác giả cuốn sách Khởi nghiệp với 100$ mới xuất bản ở Việt Nam gần đây.

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 3 năm 2014

Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bài viết được dịch từ Sulekha.com
Thực hiện giấc mơ của hầu hết các bậc phụ huynh tại Ấn Độ, tôi đã tốt nghiệp đại học với mảnh bằng kỹ sư máy tính và xin được vào làm việc tại một công ty phần mềm có trụ sở tại Mỹ, mảnh đất của những con người dũng cảm và có rất nhiều cơ hội. Khi tôi đặt chân lên đất Mỹ, đó cũng là lúc giấc mơ trở thành sự thật.
Cuối cùng thì tôi cũng đã đến được nơi mà mình muốn. Tôi quyết định là mình sẽ làm việc ở Mỹ trong vòng khoảng 5 năm, và trong thời gian đó tôi sẽ kiếm đủ tiền để quay trở về sống tại quê nhà Ấn Độ.
Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?”Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bố tôi là một công chức nhà nước và sau khi ông nghỉ hưu, tài sản duy nhất ông có thể kiếm được là một căn hộ khá tốt với chỉ một phòng ngủ.
Tôi muốn làm một điều gì đó nhiều hơn ông. Sau một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy rất nhớ nhà và cảm thấy cô đơn. Tôi thường gọi điện về nhà để trò chuyện với bố mẹ tôi mỗi tuần bằng cách sử dụng các thẻ điện thoại gọi quốc tế giá rẻ. Hai năm trôi qua, cũng là 2 năm tôi luôn phải gặm bánh Burger tại các cửa hàng McDonald’s hoặc bánh pizza và nghe nhạc disco, và trong 2 năm đó tôi thường xuyên theo dõi tỷ giá tiền tệ và thường cảm thấy hạnh phúc khi thấy trị giá đồng Rupee (đồng tiền của Ấn Độ) giảm xuống so với đồng đô-la. (Vì điều này khiến những đồng đô-la mà tôi tích cóp sẽ có giá trị hơn khi tôi quay về Ấn Độ.)